Em ơi. Chán quá! Con chị bị hỏng mắt đến nơi ròi.
Sao thế?
Mắt nó mờ tịt. Nhìn gì cũng không rõ. Đi khám bác sĩ bảo nhược thị nặng.
Ôi trời. Chắc là nó xem TV nhiều, chơi games suốt phải không?
Thì ông chồng chị chiều con, sắm cho nó đủ thứ TV, laptop, notebook…đầy trong phòng riêng của nó. Chị cứ tưởng là ông ý kiểm soát nó chứ?
Uầy, bố nó cũng đầy việc. Chị phải để ý đến con thôi.
Ừ, dạo này chị cũng hơi bận . Làm thế nào bi giờ hả em?
Chị phải dành thời gian cho bé. Bận gì cũng phải có ít nhất 1 h cho con mỗi tối. Sau này, đỡ bận, phải có 2 tiếng trở lên cho con mỗi ngày chị à.
Ừ, rồi sao nữa?
Phải hướng nó đến những hoạt động thể chất khác để lôi nó ra khỏi TV và laptop.
Mừ nó còn hay cãi nữa cơ. Động tí là cãi nhem nhẻm. Chị nản với nó lắm.
Chị đừng nói ngược lại những gì nó muốn ngay. Thí dụ có không đồng ý thì cũng đừng nói không. Hãy hỏi kỹ con muốn gì và từ từ phân tích. Càng đồng thuận với con, con càng tin tưởng mình thì sẽ không cãi mình nữa. Hãy là bạn của con, thay vì lấy quyền người lớn để cấm đoán.
Ừ, chị toàn cấm đoán nó. Thảo nào nó toàn cãi chị mà chỉ nghe lời bố.
Hi hi…chị cứ thử làm bạn với con xem. Trò chuyện với nó thật nhiều, hết mức có thể... Thú vị lắm, chứ không hề mất thời gian như nhiều cha mẹ vẫn tưởng đâu.
26 thg 11, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

2 nhận xét:
Chính xác chị ạ! :D
Em cũng đang tập cách giáo dục này. Nhưng đôi khi khó hơn mình tưởng tượng..Có điều phải "nhẫn", phải yêu thương mới làm được..Em nghĩ thế!
VANLAM: ừ, yêu và nhẫn. NGhe đơn giản mà cực khó :-)
Đăng nhận xét