Tí được bố tặng cho cái đồng hồ báo thức để mẹ không phải vất vả đánh thức cậu í mỗi sáng.
Mẹ ơi, con sẽ đặt mấy giờ ngày mai dậy hả mẹ.
Mẹ muốn con dậy lúc 7h. 7h30 là 2 mẹ con ra khỏi nhà rồi.
Vâng, con đặt 7h rồi đấy.
Ngày mai, nghe chuông là con tự dậy nhé?
Vâng, con sẽ bật dậy thật nhanh, tự đánh răng, rửa mặt rồi uống nước để đi học.
Ơ, có thiếu điều gì không con ơi?
À, con sẽ gập chăn màn cùng mẹ nữa.
Con quên điều quan trọng nhất cơ.
Điều gì nhỉ? Mẹ nói đi!
Mẹ không nói đâu. Sáng nào con cũng làm thì phải nhớ chứ nhỉ.
(chống cằm suy nghĩ hồi lâu, Tí à lên rõ to)
Con bit ròi, mở mắt ra sẽ nói con chào mẹ. Chúc mẹ ngày mới vui vẻ.
Ok, đừng quên những lời nói đó con nhé.
Tại sao?
Vì đó là những gì khiến mẹ quên hết vất vả, mệt nhọc và luôn vui vẻ với con đấy.
:-)
10 thg 11, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét