7 thg 11, 2009

Đối thoại (22)

Trước khi đi ngủ, kiểu gì Tí cũng đòi mẹ đọc cho vài trang sách. Mẹ dựa vào ý thích này của cậu í mà "nhồi nhét" khá nhiều , cho dù có thể cậu ý chưa hiểu ngay nhưng cũng sẽ tạo cho cậu í thói quen tìm hiểu và không xa lạ với những khái niệm khó.
Một hôm, đọc sách Luận Ngữ của Khổng Tử (với nhiều tranh vẽ rất ngộ nghĩnh) đến trang nói về người quân tử, Tí hỏi ngay:
Quân tử là gì hả mẹ?
Là người tốt, luôn mang trong mình những ý nghĩa lớn lao của cuộc sống.
Ý nghĩa lớn lao là gì hả mẹ?
Ví dụ: người quân tử luôn luôn sống cao thượng coi trọng sự thanh thản của tâm hồn , kẻ tiểu nhân luôn lo âu tính toán.
Tiểu nhân là gì hả mẹ?
Tiểu là bé, nhân là người. Là người bé , mang trong mình những ý nghĩ rất bé mọn của sự việc con à.
Là gì mẹ?
Ví dụ, người quân tử có thể sống bình ổn lương tâm trong nghèo khó trong khi kẻ tiểu nhân gặp cảnh nghèo là dễ trở thành bất hảo.
Bất hảo là gì?
Là không nghe được những lời nói đúng, không tiếp thu được cái hay mà chỉ toàn hành động và ý nghĩ xấu xa.
Xấu xa á?
Đúng rồi, con có biết xấu xa là gì không?
Xấu thì con biết, nhưng xấu xa thì con chưa biết.
Cũng giống nhau con à. Nhưng xấu xa thường được dùng trong sách vở.
Nghĩa là người xấu cũng giống người xấu xa?
Đúng rồi. Thế con có thích người quân tử không?
QUân tử là gì hả mẹ?
(mẹ lại giải thích từ đầu :-D )

0 nhận xét:

Đăng nhận xét